Chuyến đi số 16: Hơi ấm từ chương trình đọc sách cho trẻ mầm non giữa chiều đông Vĩnh Phúc.
- Bich Lan Nguyen
- Mar 18, 2024
- 3 min read
Updated: Feb 26
Trường MN Bình Dương
Điều gì khiến trẻ em không muốn dừng lại trong một buổi đọc sách?
Tôi mang câu hỏi ấy đến Trường Mầm non Bình Dương trong một buổi chiều mùa đông miền Bắc — nơi tôi được mời thực hiện chương trình thị phạm kỹ năng đọc sách cho trẻ mầm non dành cho giáo viên trong khu vực.

Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là một buổi chia sẻ chuyên môn nhỏ. Nhưng khi đến nơi, tôi mới biết cô hiệu trưởng đã gom học sinh của ba lớp mầm non lại với nhau, đồng thời mời nhiều giáo viên từ các trường lân cận cùng tham dự.
Không gian bỗng trở thành một lớp học mở — nơi trẻ em, giáo viên và người lớn cùng quan sát việc đọc.

Tôi bắt đầu bằng một cuốn sách.
Rồi thêm một cuốn nữa.
Và rồi tiếp tục…
Cuối cùng, tôi đã đọc liền năm cuốn sách.
Chương trình trở thành một sự kiện lớn hơn mong đợi.
Nhưng điều tuyệt vời là các em vẫn không muốn dừng lại.
Cũng không phải là số lượng sách được đọc, mà là việc các em vẫn chưa muốn dừng lại. Những cánh tay nhỏ liên tục giơ lên, những tiếng trả lời xen lẫn tiếng cười, những ánh mắt dõi theo từng trang sách — tất cả khiến thời gian như chậm lại.
Ngắm nhìn những nụ cười, những gương mặt, ánh mắt rạng ngời của các em… tôi cảm thấy thời gian như ngừng trôi, Trong khoảnh khắc ấy, cái lạnh của mùa đông dường như tan biến.

Tôi nhận ra một điều quen thuộc nhưng luôn khiến mình xúc động mỗi lần chứng kiến: trẻ nhỏ không mất tập trung vì thời gian đọc dài, mà vì cách người lớn dẫn dắt câu chuyện chưa đủ mở để các em được tham gia.
Khi việc đọc trở thành một cuộc đối thoại — nơi trẻ được đoán, được hỏi, được phản ứng và được lắng nghe — các em không còn là người nghe thụ động. Các em trở thành một phần của câu chuyện.

Sau chương trình, tôi ghé vào một tiệm gội đầu gần trường để nghỉ chân. Tại đó, tôi tình cờ nghe các phụ huynh hào hứng kể cho nhau về “sự kiện đọc sách đặc biệt” vừa diễn ra trong ngày. Những đoạn video được chia sẻ nhanh chóng, trở thành câu chuyện lan truyền trong cả xã. Tôi lặng im, mỉm cười, không ai biết người họ đang nhắc đến đang ngồi ngay cạnh.
Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng một buổi đọc sách thành công không chỉ dừng lại ở lớp học. Khi trẻ em mang niềm vui ấy về nhà, việc đọc bắt đầu bước vào đời sống của cộng đồng.

Tôi biết ơn cô hiệu trưởng và các giáo viên đã tin tưởng tạo nên một không gian thử nghiệm cởi mở.
Biết ơn các em nhỏ đã cho tôi cơ hội được cháy hết mình với sách — theo đúng nghĩa giản dị nhất: cùng nhau đọc và cùng nhau vui.

Đó là một buổi chiều mùa đông, nhưng không hề lạnh.
Một buổi chiều mà tất cả chúng tôi đã cùng nhau thổi hơi ấm vào từng trang sách — và để lại một ký ức rất lâu sau vẫn còn nguyên cảm giác.
Nguyễn Thị Bích Lan



Comments