top of page

Chuyến đi số 30: Đến Hope để ngồi chơi và đọc ngay trên nền đất

  • Writer: Bich Lan Nguyen
    Bich Lan Nguyen
  • Jun 24, 2024
  • 2 min read

Updated: Feb 25


Đôi khi, chỉ cần ngồi xuống cạnh nhau, việc đọc đã tự nhiên bắt đầu!


Lần thứ ba tôi trở lại Hope, mang theo cảm giác quen thuộc như trở về một nơi đã chờ mình sẵn. Đi cùng tôi là một người bạn – chuyên gia tâm lý học đường đến từ Ireland. Cô mang theo một cây đàn cổ hơn ba trăm năm tuổi — một vật tưởng như thuộc về bảo tàng cổ hơn là một sân trường nhỏ đầy tiếng cưới.

Hope luôn có cách khiến mọi thứ trở nên tự nhiên.


Ngay khi các em ùa ra đón chúng tôi, một “sân khấu” tự phát xuất hiện ngay cạnh vườn rau. Có em đang tưới cây, có em ngồi nghe đàn, có em hát theo. Không ai sắp xếp, không ai ra hiệu bắt đầu, nhưng mọi thứ diễn ra trọn vẹn như một lớp học sống động.


Tôi mang theo những bộ thẻ câu đố thông minh do mình biên soạn, thiết kế và gửi tặng các em nhỏ trong nhiều chuyến đi trước đó. Chúng tôi ngồi xuống nền đất, chơi cùng nhau thật dễ dàng, vui vẻ và ấm áp. Không bàn ghế, không có gì kê để ngồi – chỉ đơn giản là phệt xuống nền đất cạnh vườn rau. Và rồi tiếng cười vẫn vang lên, cuộc chơi vẫn cuốn hút, việc học vẫn diễn ra tự nhiên như thể nó luôn thuộc về nơi này.

 

Khi ấy, tôi nhận ra rằng, môi trường học tập đôi khi không được quyết định bởi cơ sở vật chất, mà bởi cảm giác an toàn và sự kết nối mà người lớn mang đến cho trẻ.

Ở Hope, các em đối với tôi, dường như không sợ sai. Các em sẵn sàng thử, hỏi, cười, tranh luận. Việc chơi và đọc diễn ra nhẹ nhàng như một phần của cuộc sống.

 

Những giờ đọc – chơi ấy không nằm trong bốn bức tường.

Những bài học ấy cũng không cần bảng viết.

Chỉ cần người lớn đủ kiên nhẫn để ngồi xuống ngang tầm với các em!

Và đôi khi, chính nền đất lại là nơi tri thức bắt đầu vững vàng nhất.

Comments


Contact.

Cảm ơn chia sẻ của bạn!

© 2023 by BICH LAN

bottom of page