Chuyến đi số 20: Lần đầu chạm Hope
- Bich Lan Nguyen
- Mar 24, 2024
- 2 min read
Updated: Feb 25
Khi trẻ em đọc bằng cả trái tim
Có những nơi ta đến chỉ một lần rồi rời đi. Nhưng cũng có những nơi, ngay từ lần đầu đặt chân tới, ta biết mình sẽ còn quay lại.

Tôi gặp Hope lần đầu trong vai trò người hỗ trợ chương trình và ngôn ngữ cho buổi giao lưu cùng nhà văn gốc Việt Isabelle Muller. Khi ấy, tôi nghĩ mình đến để giúp các em giao lưu trò chuyện cùng tác giả. Nhưng rất nhanh sau đó, tôi nhận ra chúng tôi mới là những người “được học”, được lắng nghe nhiều hơn từ các em — những tâm hồn nhỏ đã trải qua mất mát cha mẹ trong đại dịch Covid và nay cùng sống chung dưới một mái nhà mang tên Hope.

Sân trường không lớn. Không có sự chuẩn bị cầu kỳ. Nhưng khi các em bắt đầu đọc hai cuốn sách bằng hình thức diễn kịch, hóa thân vào nhân vật, mọi thứ bỗng thay đổi. Các em không đọc để trả lời câu hỏi. Các em sống trong câu chuyện.

Có em nhập vai đến mức quên cả khán giả. Có em đặt những câu hỏi khiến cả người lớn bật cười vì sự hóm hỉnh và thông minh. Những câu hỏi ấy không đến từ việc học thuộc, mà từ sự tò mò thật sự.

Tôi chợt hiểu: trẻ em đọc sâu nhất khi các em được tự do bước vào câu chuyện bằng cách của mình.
Sau buổi giao lưu, chúng tôi cùng nhau gấp một nghìn con hạc giấy ngay giữa sân trường. Những bàn tay nhỏ kiên nhẫn gấp từng nếp giấy, gửi theo đó những điều ước rất giản dị. Sau này, những cánh hạc ấy được mang sang châu Âu và thắp sáng trong nhiều tháng — như một lời chào từ Hope gửi ra thế giới.

Ngày hôm đó, tôi không mang về kiến thức mới.
Tôi mang về một nhận thức rất giản dị:
Đôi khi, điều trẻ em cần không phải là người dạy cách đọc đúng — mà là người tin rằng các em đã biết cách cảm nhận.

Ở Hope tôi đã thấy: việc đọc không bắt đầu từ trang giấy — mà bắt đầu từ trái tim, như cách các em ở Hope đã làm.



Comments