Trường Hy Vọng - những lần gặp không thể nào quên!
- Bich Lan Nguyen
- Jun 10
- 4 min read
Mang sách đến Hope – những khoảnh khắc vỡ òa
Một trang sách mở ra, là một cánh cửa kết nối – không chỉ với tri thức, mà với cả trái tim người khác!

Lần thứ tư đến Hope, tôi nghĩ mình là người mang sách đến cho các em.
Nhưng thực sự người mở những cuốn sách ấy, một cách vui vẻ và đặc biệt... chính là các em, những em bé bị mồ côi do Covid đang sống chung trong cùng một mái ấm mang tên trường Hy Vọng.

Nhớ lúc cầm trên tay hai tựa sách có thiết kế đặc biệt – những trang gấp dài thay vì kiểu đóng gáy thông thường – tôi nghĩ ngay đến các bạn nhỏ ở Hope.

Thế là tôi mang sách đến Hope, hướng dẫn và cùng các em tạo ra một sự kiện đọc sách tương tác đầy ắp niềm vui và ý nghĩa.

Các bạn ở Hope thông minh cực. Chỉ cần được hướng dẫn, khơi gợi và giải đáp những thắc mắc, là các bạn có thể làm được rất, rất nhiều điều. Sau khi hướng dẫn xong, mình hỏi:
– Cần cô qua thêm một buổi nữa không? Hay sẽ tự làm thật tốt để tạo bất ngờ cho cô nào?
Các em trả lời đầy quyết tâm:
– Không cần! Cứ đến thứ Bảy cô qua cho bất ngờ ạ.
Và quả thật là vậy.
Bước chân vào Hope đã thấy các em đón mình bằng đủ thứ đạo cụ mây, trăng, tên lửa, đất, đá quý...

Tẩ tật do các em tự thiết kế và hoàn thiện

Không chỉ đọc sách cùng nhau, các em đã sống trong sách, thắp sáng từng trang giấy bằng sự hồn nhiên, sâu sắc và cả tinh thần gắn kết tập thể.

Lần đầu tiên chạm Hope - những xúc cảm đong đầy
Khi ấy, trong vai trò người hỗ trợ ngôn ngữ cho các em trong buổi gặp gỡ, giao lưu với nhà văn gốc Việt, cô Isabelle Muller, tôi được cùng tác giả ngồi xem các bạn nhỏ của Hope đọc 2 cuốn sách Hip Hop ở xứ sở Ellsaby và Hip Hop và Ca sĩ bậc thầy bằng lối diễn kịch, hóa thân vào nhân vật... ở rất nhiều cung bậc.

Chuyển dịch những câu hỏi mà các bạn dành cho tác giả đôi lúc khiến tôi muốn cười xỉu vì độ hóm hỉnh và thông minh của các bạn.

Sau buổi giao lưu, ngay tại sân trường Hope, tôi cùng tác giả và các em gấp 1.000 con hạc giấy, để tác giả mang về thắp sáng tại một trong bốn thành phố lớn nhất của Đức.

Những con hạc ấy sau này đã sáng suốt nhiều tháng liền dưới bầu trời châu Âu – như một lời chào từ Hope gửi đến thế giới.

Những cánh hạc giấy từ Hope "bay đ" đã trở thành biểu tượng của hy vọng và kết nối vượt biên giới.

Lần thứ hai đến Hope - Sân chơi - Sân khấu và vườn trường.
Lần thứ hai đến Hope, tôi đi cùng cô Ann Marie – chuyên gia tâm lý học đường đến từ Ireland.

Cô mang theo một chiếc đàn cổ hơn 300 năm tuổi, thế là ngay khi các bạn nhỏ ào ra đón chào đón tôi và cô, một "sân khấu nhạc" đã nổi lên ngay cạnh vườn rau của trường.

Người tưới cây, trồng rau, người chơi đàn, hát hò... Còn tôi mang tặng các em một số bộ Thẻ câu đố thông minh, nên chúng tôi có sân chơi ngay trên nền đất....

Tất cả tạo nên một bức tranh thật dung dị mà yên bình ở Hope.
Không phải mọi lớp học đều có bàn ghế. Có những lớp học nằm ngay trên nền đất, nơi sự tin tưởng và kết nối là giáo trình quan trọng nhất.
Lần thứ ba đến Hope - Một chương trình ý nghĩa trong Ngày Sách & Văn hóa đọc Việt Nam.

Buổi nói chuyện và chia sẻ những góc nhìn về công dân toàn cầu được khởi động bằng tiết mục đọc sách giao lưu, tương tác cùng các em.

Sau tất cả – điều còn lại là sự kết nối
Trong cuộc đời, chúng ta có vô vàn lần gặp. Nhưng có những lần gặp khiến mình không thể nào quên – vì ở đó, mình không chỉ trao đi tri thức, mà còn nhận lại được niềm tin, sự gắn bó và những bài học sâu sắc về tình người.

Làm việc với trẻ em mồ côi không chỉ cần chuyên môn. Cần cả trái tim đủ rộng để đón nhận, và một tâm thế sẵn sàng lắng nghe, chờ đợi, nuôi dưỡng từng chút một.
Từ những cánh hạc giấy gấp dưới sân trường đến những ánh mắt biết nói; từ chiếc thẻ câu đố nhỏ, bản nhạc cổ điển ngân vang giữa vườn rau, đến những trang sách mở ra cả bầu trời tưởng tượng....

Khi ở Hope tôi đã hiểu rằng: khi bạn mang trái tim mình đến, bạn sẽ nhận lại nhiều hơn cả mong đợi.



Comments