top of page

Vì sao tôi "Mang sách đi chơi"?

  • Writer: Bich Lan Nguyen
    Bich Lan Nguyen
  • Dec 8, 2024
  • 3 min read

Updated: Jan 10

“Trẻ nên biết rằng đọc sách là niềm vui, không phải chỉ đọc theo vì giáo viên bắt đọc ở trường”. – Bervely Cleary.


Tôi đã có rất nhiều cơ hội đọc sách cùng trẻ em theo đúng nghĩa ấy — đọc như chơi, đọc trong niềm vui, sự tò mò và cảm giác được là chính mình. Khi đó, sách không còn là nhiệm vụ, mà trở thành người bạn đồng hành.


Không giới hạn trong căn phòng nào hay ở nơi có bàn ghế ngồi ngay ngắn trang nghiêm nào... trong bất cứ tư thế nào, miễn là cảm thấy an toàn và thoải mái. Và chính trong lúc chơi — trẻ tập trung nhất, sáng tạo nhất và mở lòng nhất với việc học.

Vì vậy, tôi “mang sách đi chơi” — như mang những người bạn chơi đến với trẻ em trên khắp mọi nẻo đường. Những người bạn quen thuộc, nhưng luôn có thể được gặp lại theo những cách mới, phù hợp hơn với từng đứa trẻ.


Sách giấy có lỗi thời?

Trong một thế giới nơi công nghệ phát triển nhanh chóng, AI và các thiết bị đọc số ngày càng phổ biến, không ít người cho rằng sách giấy đã trở nên cũ kỹ. Nhưng với trẻ em, điều đó không hoàn toàn đúng.


Sách giấy mang lại một trải nghiệm rất khác: có sự chạm, có nhịp lật trang, có mùi giấy, có khoảng lặng. Đó là những điều công nghệ khó thay thế. Với trẻ, sách giấy không chỉ để đọc — mà để gặp, để chơi, để ở lại.


Vì thế, với tôi, sách giấy vẫn là một cánh cửa rất thật để trẻ bước vào thế giới tri thức bằng cảm xúc của chính mình.


Những trăn trở dẫn tôi lên đường   

Qua nhiều năm làm việc trong và ngoài môi trường giáo dục, tôi nhận thấy:


Ở trẻ em: 

Nhiều em chưa có cơ hội tiếp cận đa dạng sách và các hình thức đọc–học chủ động; dễ bị cuốn vào thiết bị điện tử theo hướng giải trí; vốn từ hạn chế, khó diễn đạt suy nghĩ và cảm xúc; thậm chí có em thu mình, thiếu kết nối.



Ở ba mẹ: 

Không ít người mong muốn đồng hành cùng con qua sách nhưng lúng túng: không biết chọn sách gì, đọc cùng con ra sao, chơi với sách thế nào để con thật sự thích đọc.


Ở giáo viên, nhân viên thư viện trường học:

Giờ đọc đôi khi trở thành một phần “phải có”, thiếu nguồn lực, thiếu không gian và thiếu cách tiếp cận để khơi gợi niềm vui đọc cho học sinh.


"Mang sách đi chơi" ra đời từ chính những trăn trở đó.




Tôi mong điều gì từ hành trình này?  

Tôi không mang theo mục tiêu biến mọi đứa trẻ thành “người đọc giỏi”.

Tôi chỉ mong:

 

Trẻ được gặp sách trong niềm vui, không áp lực

Phụ huynh tìm lại sự kết nối nhẹ nhàng với con qua sách 

Giáo viên và thư viện có thêm cách làm mới để giờ đọc trở nên sống động


Để rồi, việc đọc không còn là một kỹ năng phải rèn,

mà trở thành một phần tự nhiên của đời sống.


Hành trình vẫn đang tiếp diễn...


Hành trình này chưa hoàn hảo.


Nhưng mỗi ánh mắt trẻ thơ sáng lên khi lật mở một trang sách cho tôi niềm tin vào những chuyến đi tiếp nối.


Mỗi nơi đều là một hành trình, một câu chuyện, một cơ hội để gieo hạt giống, niềm yêu đọc.. 



Tôi tin rằng,

khi được gặp sách trong niềm vui và sự an toàn,

việc đọc sẽ trở thành một ký ức đẹp của tuổi thơ — không chỉ là kỹ năng, mà là một cách sống.

 

Nguyễn Thị Bích Lan

 


Comments


Contact.

Cảm ơn chia sẻ của bạn!

© 2023 by BICH LAN

bottom of page