Hành trình xuyên Việt: Đọc sách bên sông Hương - niềm vui gắn kết với trẻ em Huế.
- Bich Lan Nguyen
- Feb 20, 2023
- 3 min read
Updated: Apr 23
Huế, 2.2023
Đến với mảnh đất cố đô, tôi may mắn được chào đón nhiệt thành, ấm áp.
Chỉ trong một ngày, tôi được đón tiếp tại 3 điểm trường, Mầm non, Tiểu học và Trung học cơ sở. Được gặp gỡ gần 200 giáo viên, khoảng hơn 1.000 học sinh và một khoảng thời gian ngắn chuyện trò với 3 thủ thư, đưa đến những góc nhìn mới về nghiệp vụ thư viện trường học.

Buổi sáng rất sớm.
Bên sông Hương, tôi mở ba lô — không phải để bắt đầu một buổi đọc, mà chỉ đơn giản là tìm một khoảng lặng cho riêng mình. Một cuốn sách được lấy ra, như một thói quen.

Và Sách đã không ở yên một mình.
Một bạn nhỏ tiến lại gần. Không nói gì nhiều, chỉ là ánh nhìn chạm vào cuốn sách, rồi chạm sang tôi. Tôi hỏi em một câu rất nhẹ — về cuốn sách em thích, về cách em thường đọc.
Không có câu trả lời dài. Nhưng có một điều gì đó được mở ra.

Thêm một bạn ngồi xuống. Rồi thêm một bạn nữa.
Không ai gọi tên nó, nhưng một buổi đọc sách đã bắt đầu.

Nhận thấy có một số bạn khác muốn tham gia nhưng còn tỏ ra ngại ngùng, tôi quyết định đứng lên chơi cùng các em.
Một nhóm nhỏ dần hình thành ở gần và thêm các nhóm vẫn ngại ngần, ngồi cùng bố mẹ ở quanh để nghe, quan sát chứ chưa dám tương tác, hòa nhập...
bãi cỏ xanh mát bên dòng sông Hương, ngay sau đó chúng tôi đã có “buffe sách” tưng bừng, đầy đủ các “món sách” do chính các bạn lựa chọn để cùng nhau chơi và đọc.

Bạn đã bao giờ thấy một đứa trẻ “đứng ở rìa” của một cuộc vui chưa? Và điều gì khiến các em bước qua ranh giới đó?
Không phải lời mời.
Không phải hướng dẫn.
Mà là cảm giác: ở đây, mình được là chính mình.
Vừa đọc sách, vừa xen kẽ các hoạt động từ sách. Các em thực sự hào hứng, chơi cùng tôi, thân thiết như những người bạn từ lâu.

Trên bãi cỏ ven sông, những cuốn sách dần mở ra. Không theo một thứ tự nào. Không cùng một thể loại. Mỗi em chọn một cuốn, rồi lại kéo nhau vào câu chuyện của nhau.
Chúng tôi đọc. Rồi chơi từ chính những gì vừa đọc.
Cả nhóm lăn lộn cười khi cùng nhau bắt chước dáng đi của Đà Điều, chạy như Đà Điểu...

Nhưng,
cuộc vui nào cũng đến lúc phải tàn...

Một số em muốn mẹ mua sách tôi vừa đọc. Nhưng, tôi chỉ mang sách đi chơi và đi tặng chứ không bán.

Và giải pháp chia tay trong lưu luyến là, mỗi bạn cầm một cuốn sách mình thích, cùng cười và tung sách lên cao, kèm theo một điều ước.

Màn chia tay và cách trả lại sách cho cô không thể ấn tượng hơn.

Những cuốn sách rơi xuống, trở lại ba lô của tôi.
Nhưng có điều gì đó không quay về cùng.
Đó là ánh mắt.
Là tiếng cười còn sót lại trên bãi cỏ.
Là những cái vẫy tay chào như còn nhiều hứa hẹn...
Là cảm giác vừa đủ thân quen, dù chúng tôi chưa kịp hỏi tên nhau...
Bạn có tin rằng, đôi khi, một cuốn sách không cần được đọc hết…Chỉ cần đủ để bắt đầu một kết nối?



Comments